NGƯỜI CHẾT ĐI VỀ ĐÂU? CÓ ĐỜI SỐNG SAU KHI CHẾT LINH HỒN VỀ ĐÂU ?

-
Hỏi: Kính bạch Thầy, bé nghe người ta nói, con người sau khoản thời gian chết có một chiếc hồn tồn tại cùng rồi tiên phong thai, chứ không có nghiệp báo gì hết. Họ nói như vậy có đúng không? Kính xin Thầy đáp án cho chúng nhỏ được rõ.

Bạn đang xem: Khi chết linh hồn về đâu


*
*

Đáp: Vấn đề sau khi chết, vong linh tồn tại hay không tồn tại và linh hồn fan chết đang đi về đâu? Đây là 1 trong những vấn đề hết sức phức tạp, thiệt khó triệu chứng minh. Vụ việc này, có tương đối nhiều luận giải quan niệm khác nhau, tùy theo quan niệm lý giải của mỗi tôn giáo và tùy thuộc vào niềm tin của từng người. Tuy nhiên, người Phật tử khi đặt định lòng tin theo một điều gì, bọn họ cần phải phối kiểm mày mò vấn đề bằng lý trí với qua sự tiếp giáp nghiệm luận cứ kỹ càng, chứ tránh việc nghe đâu tin đó. độc nhất là so với những fan nói bừa không tồn tại một luận cứ kiên cố và không tồn tại một niềm tin nào cả. Xuất sắc hơn hết là chúng ta nên cảnh giác khi nghe bạn khác nói.

Qua câu hỏi trên, nếu đề nghị luận giải cặn kẽ rõ ràng, thì thật là nhiều năm dòng. Ở đây, công ty chúng tôi chỉ dựa theo ý kiến của Phật giáo, mà xin được trình diễn góp ý qua 1 vài thừa nhận xét thô thiển của chúng tôi, còn sự việc tin hay là không là tùy ý ở vị trí mỗi người.

Bảo rằng, nhỏ người sau khoản thời gian chết còn tồn tại một cái hồn tồn tại cùng rồi đón đầu thai, chứ không tồn tại nghiệp báo gì hết, theo Phật giáo, thì quan niệm giải thích đó ko thể đồng ý được. Phật giáo không gật đầu có một vong linh bất tử. Bởi vì đó là lối chấp của ngoại đạo.

Ngày xưa, thời Phật, bao gồm 2 phái nước ngoài đạo nêu ra 2 công ty thuyết: một là "Thường kiến" hai là "Đoạn kiến". Phái thường xuyên kiến mang đến rằng, vong hồn con người mãi mãi là con người, mặc dù có tạo tội ác mang đến đâu, chết rồi cũng tái sinh quay trở về làm người. Ngược lại, phái Đoạn kiến thì đến rằng, con người sau khi chết là không có linh hồn sống thọ đời sau, nghĩa là mất hẳn. Họ chấp như thế, cần Phật hotline họ là phái Đoạn diệt hay Đoạn kiến. Vì ý niệm và tin như thế, buộc phải họ tha hồ có tác dụng ác, vì không có tội lỗi trái báo nghỉ ngơi đời sau. Đây là 2 phái gây tác hại lớn làm đại loạn lẻ loi tự an yên cho xóm hội.

Hai phái này, theo chủ trương của họ là, không có nhân trái báo ứng. Nhưng họ đừng quên rằng, nhân quả là 1 chân lý phổ biến, tàng ẩn trong số đông sự vật dụng và bỏ ra phối tất cả. Ko một loại nào thoát khỏi nhân quả. Vì chưng Phật sau khoản thời gian giác ngộ chân lý, Ngài tâm sự cho chúng ta biết như thế.

Vì địa thế căn cứ theo nguyên tắc nhân quả mà lại nhà Phật nêu ra thuyết nghiệp báo. Hễ họ gây tạo nghiệp nhân gì, sớm giỏi muộn gì rồi cũng phải gồm kết quả. Phật giáo không gật đầu có một linh hồn bất diệt như thế. Vì như vậy là lâm vào cảnh lối chấp thần bổ của nước ngoài đạo như sẽ nói ở trên.

Theo Phật giáo, tất cả đều vị nhân duyên sinh. Quả báo cũng từ nhân duyên, nhân quả nhưng mà hình thành. Theo Duyên khởi luận của Phật giáo, vào đó, tất cả nêu ra thuyết A lại da duyên khởi. Thuyết này nằm trong Đại quá thỉ giáo. A lại domain authority là thức sản phẩm tám sau thức Mạt na. Thức này có cách gọi khác là Tàng thức. Là dòng thức trùm chứa toàn bộ chủng tử thiện ác. Nói Tàng thức, bởi vì thức này có 3 công năng: "năng tàng, sở tàng và bửa ái chấp tàng".

Năng tàng là thức này có chức năng hay dung chứa toàn bộ pháp. Sở tàng là tài năng để đựng chứa chủng tử những pháp. Vì 2 công suất này, bắt buộc khi họ gây tạo thành nghiệp thiện ác, thì tất cả những hạt tương tự thiện ác này đều được huân cất vào loại kho Tạng thức này. Đến khi đủ nhân duyên, thì những chủng tử ấy phát khởi hiện hành. đông đảo chủng tử (hạt giống) được lưu lại vào trong kho nầy gọi đó là nghiệp thức. Chính cái nghiệp thức này là chủ động theo duyên mà tiếp nối thọ sinh đời sau. Phật giáo gọi đó là tiếp nối vòng sinh tử luân hồi trong Lục đạo (Trời, người, A tu la, Địa ngục, Ngạ quỷ, Súc sinh).

Như vậy, theo thuyết nghiệp cảm duyên khởi với A lại domain authority duyên khởi của Phật giáo, thì từng ý nghĩ, lời nói, hành động của 3 nghiệp: thân, miệng, ý sinh sản tác của chúng ta, gần như được giữ gìn trong mẫu kho Tạng thức này hết, không sót mất một hạt như thể thiện ác nào.

Dụ như một thửa đất họ gieo nhiều loại hạt như thể khác nhau, khi bắt đầu gieo xuống ta ko thấy chúng nẩy mầm lên, vày không thấy đề xuất ta tưởng là bọn chúng bị mất hay không lên, dẫu vậy khi chạm mặt mưa ướt đất, đủ duyên, thì bọn chúng lại nẩy mầm lên. Lúc nẩy mầm lên, thì tương tự nào nẩy mầm theo như là nấy. Như phân tử cam, phân tử ớt, phân tử ổi…mỗi lắp thêm lên không giống nhau, chúng không lúc nào lộn lạo. Khi không đủ duyên, bọn chúng nằm yên đó, chớ không bao giờ mất.

Cũng thế, giả dụ hiện đời, chúng ta huân tập những hạt như là lành như niệm Phật, làm cho lành, làm phước… vào Tàng thức, thì bao gồm những phân tử giống đó nó có công suất dẫn dắt bọn họ đến cảnh giới lành sinh ra, để liên tục hưởng phần nhiều quả báo tốt đẹp nhưng mà do họ đã gây tạo trong hiện tại đời nầy. đơn vị Phật call đó là nghiệp dẫn. Ngược lại, nếu chúng ta tạo nghiệp ác thì cũng giống như thế. Bắt buộc nói, tùy nghiệp thọ sanh là vậy. Bắt buộc biết, nghiệp là hành vi lặp đi tái diễn nhiều lần thành thói quen. Thiết yếu thói thân quen này khi thuần thục, thì nó có một sức khỏe phi thường để tùy duyên chiêu cảm lâu sinh.

Như tín đồ ghiền cờ bạc, chúng ta đi kiếm nơi nào có sòng bài, thì họ nhào vô chơi. Bạn ghiền nhạc, thì đi tìm phòng nhạc để ca hát… lúc tập thói quen, dĩ nhiên có thói quen giỏi và tất cả thói quen xấu. Thói quen xuất sắc hay thói quen xấu, một khi vẫn tiêm nhiểm thành ghiền nặng trĩu rồi, thì thiết yếu thói quen kia nó dẫn dắt bọn chúng ta, phụ thuộc vào sở thích mà chiêu cảm, thói quen hay sở thích nào nặng nề (cực trọng nghiệp), thì nó bao gồm một năng lực rất mạnh bạo để search đến môi trường thích hợp cơ mà thọ sinh, nên được gọi là nghiệp cảm.

Về điểm này, vào Quy sơn Cảnh Sách, Tổ Quy Sơn cũng đều có nói: “Như nhân phụ trái, cường mang tiên khiên, trung ương tự đa đoan, trọng xứ thiên trụy”. Nghĩa là: Như kẻ mắc nợ, ai mạnh kéo trước, trong tâm địa nhiều mối, nặng đâu sa đó.

Xem thêm: Hỏi mua kim từ điển tiếng nhật, kim từ điển ed

Thường ta nghe trong khiếp nói, tín đồ khi chết, thần thức xuất ra. Nói thần thức, chính là cái nghiệp thức A lại da, nói rõ ra là đầy đủ chủng tử thiện hoặc ác đã kết thành nghiệp. Và chủ yếu nghiệp thức nầy là làm mối của câu hỏi thọ sinh đời kế tiếp vậy.

Người đời bởi không biết, yêu cầu cho là có một chiếc linh hồn tiên phong thai. Chữ đầu thai có nghĩa là có một cái hồn lao vào cái bào thai để lâu thai. Phát âm như thế, thì không phù hợp với nhị thuyết: Nghiệp cảm và A lại domain authority duyên khởi của Phật giáo như sẽ nói sống trên. Chưa phải có một cái linh hồn đi đầu này đầu kia để kiếm đường chui vào một chỗ nào đó. Theo thuyết A lại domain authority duyên khởi, thì không đồng ý quan niệm đó. Vày trong thức nầy gồm đủ chủng tử hữu lậu và chủng tử vô lậu. Chủng tử hữu lậu là hầu hết hạt tương đương tùy duyên mà lại phát có mặt thiên sai vạn biệt, tức hiện tượng kỳ lạ giới; còn chủng tử vô lậu, có thể đưa mang lại chỗ giải thoát.

Tóm lại, tín đồ nào đó nói rằng sau khoản thời gian con tín đồ chết, có một chiếc hồn tồn tại đi đầu thai và không tồn tại nghiệp báo gì hết, thì điều nầy như cửa hàng chúng tôi đã trợ thời nêu ra vài nét giải đam mê trên, thì ý niệm đó ko đúng.

Trong quyển Quy sơn Cảnh Sách giảng giải của Thiền sư mê say Thanh Từ sinh hoạt trang 77 bao gồm đoạn Hòa thượng nói: “Người trần gian cho rằng mọi bạn đều riêng bao gồm một vong linh là loại tính linh khôn ngoan sáng suốt, cơ mà đã sáng suốt thì sao lại chịu vào vị trí khổ? ai cũng nghĩ rằng sau thời điểm chết vong linh mình sẽ ra đời làm người nữa cùng chấp chặt đến linh hồn sẽ là mình.

Đạo Phật thì gọi đó là trung tâm thức. Cái tâm thức này phụ thuộc vào chỗ huân tập thiện ác mà đến, chứ không cụ định. Do không cố định nên nó không hẳn là mẫu khôn ngoan biết lựa chọn, cơ mà chỉ tùy nghiệp nhưng mà thôi. Chổ chính giữa thức khác linh hồn tại phần đó. Giả dụ nói bọn họ có vong hồn thì đang tưởng như đó là 1 trong tinh thần duy nhất, nếu như là duy nhất thắt chặt và cố định thì thiện ác, mãi sau không cụ đổi. Nhưng vai trung phong thức bọn họ luôn luôn luôn biến chuyển, gần bạn lành thì hấp thụ điều lành, ngay sát kẻ ác thì hấp thụ điều ác. Như vậy, vai trung phong thức là một dòng thiện ác sinh diệt, chủ yếu dòng thiện ác này sẽ đưa bọn họ đến chỗ lành xuất xắc dữ, nghiệp làm sao nặng đang lôi bản thân trước, chính là ý Tổ Quy tô nói “trọng xứ thiên trụy”.

Như vậy, Phật giáo không đồng ý có một chiếc linh hồn trước sau như nhất và càng không gật đầu đồng ý cái hồn đó đón đầu thai, như fan đời lầm tưởng. Còn nói rằng không có nghiệp báo gì hết, quan niệm này, theo Phật giáo cho đó là thuộc hạng bạn Nhất xiển đề, tức bất tín cụ. Đây là hạng bạn họ không tồn tại lòng tin nhân quả. Chẳng những hoài nghi mà họ còn bài bác bỏ nhân quả nữa. Hạng fan như thế, thật họ khó trao đổi luận giải với bọn họ được.

Như vẫn nói, thuyết nghiệp báo là đặt định trên chiều thời gian nhân quả mà nói. Tín đồ nói như thế, thiết nghĩ, họ chưa tò mò về thuyết nghiệp báo. Và không biết nghiệp là gì. Nếu bởi vì chưa hiểu, thì giỏi hơn hết là buộc phải tìm hiểu, chớ không nên nói càn bướng mà lại chuốc đem khổ lụy vào thân. Thật là 1 trong tai hại vô cùng và thật đáng buồn xót lắm thay!

Mỗi người bọn họ sinh ra, bự lên, già đi rồi cát vết mờ do bụi lại về bên với cát bụi, âu cũng là quy công cụ thường tình của một kiếp người. Nhiều người thắc mắc rằng người chết tất cả biết mình chết không, sau khi chết linh hồn đã đi về đâu? bài viết dưới trên đây Công Viên Vĩnh Hằng vườn Địa Đàng Huế sẽ giúp đỡ bạn gọi hiểu về nhân loại tâm linh cùng sau khi chết linh hồn đã đi về đâu.

*

Sinh - lão - bệnh dịch - tử là quy luật thoải mái và tự nhiên của tạo thành hóa, sẵn sàng chuẩn bị đón nhận, ra đi thanh thản

Người chết bao gồm biết mình bị tiêu diệt không?

Chết là quá trình dứt sự sinh sống của một kiếp fan tuân theo quy phương tiện sinh - lão - dịch - tử. Theo các phân tích khoa học mang đến thấy, khi bị tiêu diệt đi thì các cơ quan tiền trên cơ thể sẽ ko cử cồn được nữa, tuy nhiên vậy, ý thức của tín đồ mới chết vẫn còn vận động trong thời hạn ngắn. Tình trạng này chỉ kéo dài trong vòng 12 giờ đồng hồ hoặc rất có thể hơn.Trong trường đúng theo người có thể hồi sinh sau thời điểm tim chấm dứt đập sẽ biểu thị lại được đều gì đã xẩy ra trong quy trình đó. Do vậy, ở quy trình tiến độ đầu, bạn mới bị tiêu diệt vẫn hoàn toàn có thể cảm nhận cùng trải nghiệm những vẻ ngoài của ý thức.

*

Linh hồn tín đồ mới mất vẫn hoàn toàn có thể cảm thừa nhận được gần như gì đang diễn ra xung quanh trong thời gian ngắn duy nhất định

Khoảng thời hạn 49 ngày đầu của tín đồ mới mất là khôn cùng quan trọng, vị họ còn lưu luyến với gia đình, người thân trong gia đình ở nai lưng thế. Một vài quan niệm mang lại rằng, vào khoảng thời hạn này hồn vía người mất vẫn rất có thể nghe thấy hoặc hiểu rằng những để ý đến và việc làm của bạn trong gia đình. 

Do vậy, khi người thân mất đi, nhiệm vụ của từng Phật tử, người thân trong mái ấm gia đình là tận trọng tâm dốc lòng ước siêu, ước an cho tín đồ mới mất, nguyện và chế tạo phước để hồi hướng, mong hương linh vô cùng thoát. 

Sau khi chết linh hồn đã đi về đâu?

Theo cách nhìn Phật giáo, một người sau khoản thời gian chết hoàn toàn có thể lập tức tái sinh hoặc trải qua tiến trình trung gian từ một đến 49 ngày rồi phụ thuộc vào nghiệp nhưng tái sinh vào cảnh giới tương ứng.

*

Đa số bọn chúng sanh sau khi mất đều nên trải qua sáu kiếp luân hồi rồi new tái sinh

Những ai lúc còn sống làm những điều ác, lúc mất đi sẽ bị đọa vào cảnh giới của địa ngục. Ngược lại, những người dân hay thao tác thiện, tu thân, tích đức sau khi chết được sinh về cõi trời nhằm hưởng phước với nếu suôn sẻ được Phật A Di Đà tiếp dẫn thì lúc mất ngay thức thì được vãng sinh về trái đất Cực Lạc.

Linh hồn người chết trở về đâu sau 3 ngày?


Thời gian sau thời điểm mất 3 ngày được xem là giai đoạn giữa chết choc và sự tái sinh, cụ nên, mới có tục cúng Tam Nhật. Trong Phật giáo, linh hồn tín đồ chết sau 3 ngày được xem là bước vào tiến độ thân Trung Ấm, tức là về đơn vị quanh quẩn bên tín đồ thân, rất có thể xuất hiện tại trong giấc mơ hoặc trở thành một con vật vào nhà. Gia quyến tránh bài toán khóc than thảm thiết để tín đồ ra đi được nhẹ lòng và thanh thản. 

*

Gia quyến hãy nén nhức thương để người thân ra đi thanh thản

Linh hồn người chết sẽ đi về đâu vào 49 ngày?

Linh hồn bạn mới mất vào 49 ngày hay quanh lẩn quẩn trong nhà hoặc mặt thân xác của họ. Chúng ta không thể thấy họ, nhưng mà họ lại thấy họ rất rõ. Đây là cơ hội họ cần trải qua tiến độ kết tập tội nghiệp cùng là khoảng thời hạn quyết định để trung ương thức tiên phong thai.

Làm vấn đề thiện, hồi hướng công đức cho những người đã từ trần để chúng ta sớm vãng sanh về cõi Tịnh độ

Đặc biệt trong tầm 49 ngày, gia đình nên làm cho món chay thờ thất thanh tịnh, tránh liền kề sanh, không khiến thêm nghiệp với cúng ước siêu nhằm để thần thức bạn mất được đi về miền rất lạc, thiện lành cùng tái sinh.

Trong 49 ngày bao gồm nên ra mộ?

Nghi thức bái kiếng trong vòng 49 ngày như mở cửa mả, cúng mộ,... Là vấn đề mà tín đồ nhà bắt buộc làm cùng vô cùng đặc biệt với bạn đã khuất. Mặc dù nhiên, gia đình, người thân cũng cần tinh giảm ra mộ tín đồ mới mất nhằm tránh mọi điềm không may. Dù bạn có khổ sở để tang bạn đã chết thật đến đâu cũng không nên phạm phải điều kiêng kỵ này trong 49 ngày, tuyệt nhất là tự 12 tiếng đến 2 tiếng sáng vì có thể ảnh hưởng đến thân thể, nguy khốn sức khỏe và tất cả khả năng chạm chán vận đen.

Sau khi chết linh hồn vẫn đi về đâu là tùy ở trong vào nghiệp của mọi cá nhân khi còn tại thế. Trừ hồ hết ai tu tâm, tích đức cùng đắc quả giải bay hoặc niệm Phật vạc nguyện vãng sinh thì sau khoản thời gian mất được vãng sinh về cảnh giới Tây Phương cực lạc. Ngoại trừ hai trường hòa hợp trên thì hầu hết trôi lăn trong sáu nẻo luân hồi. Trong đó, các ai lúc còn sống gieo nghiệp rất thiện đang hóa sanh có tác dụng Thiên Nhân khu vực cõi Trời, ngược lại, tín đồ cực ác thì sẽ hóa sinh ngay khu vực Địa ngục. Đa số bọn chúng sanh còn lại sau khoản thời gian mất đều sẽ trải qua trạng thái Thân trung ấm!

*

Chết là vấn đề bình thường, là sự khởi đầu của một đoạn đường mới cùng mỗi người cần phải có sự chuẩn chỉnh bị, mừng đón nhẹ nhàng

 Hy vọng với những thông tin trên sẽ lời giải được rất nhiều thắc mắc của người sử dụng đọc về vụ việc tâm linh “sau khi chết linh hồn đang đi về đâu”. Theo quan điểm của Phật giáo, chết không hẳn là dấu chấm hết, nhưng mà là ban đầu của một sự sống mới, bởi vậy, từng người bọn họ nên sẵn sàng mừng đón cái chết một biện pháp nhẹ nhàng và liên tục làm nhiều vấn đề thiện tâm không chỉ có thế để cuộc sống thường ngày sau này luôn luôn an nhàn.